Chỉ Còn Bình An
Giữa dòng người xuôi ngược
Chợt hiểu đời mong manh
Cả đời lo cơm áo
Đi mãi chẳng thong dong
Tháng năm trôi rất khẽ
Mà vai đã mỏi rồi
Bao điều từng níu giữ
Bỗng chợt hoá xa xôi
Được thua như mây gió
Hơn mất tựa sương tan
Qua bao lần vấp ngã
Chỉ còn lại bình an
Thôi thì buông cho nhẹ
Để lòng khỏi chơi vơi
Giữa cõi đời tạm bợ
Nhẹ bước… mà thảnh thơi.
Linh Ho




Nhận xét
Đăng nhận xét